Một buổi sáng nọ hồi còn ở Việt Nam, mình lỡ dậy hơi… sớm nên mới lò dò ra ngoài tìm chỗ ăn sáng. Trước nhà mình có hai xe bánh mì khá lâu đời, khách lúc nào cũng đông. Cạnh đấy là quán xôi lá chuối nho nhỏ, mỗi lần đi ngang qua lại nghe mùi lá chuối thơm nức mũi.
Gặm tạm ổ bánh mì cho bớt đói lòng, nhìn chị bán bánh mì, bé bán xôi ngoài ngõ, bỗng dưng mình lại nghĩ tới coder, tới phần mềm. Đó chính là lý do bài viết này ra đời. Tên bài viết lấy cảm hứng từ tác phẩm “Đi đâu cũng nhớ Sài gòn và em” của Anh Khang.

